watch sexy videos at nza-vids!
Đọc truyện teen, tiểu thuyết, truyện tình yêu, truyện teen full, đọc truyện cập nhật mới,
Wap giải trí - Đọc truyện

wap xem phim miễn phí
Thông báo mới
Lưu ý Cái quảng cáo các bạn thấy nó trôi trên màn hình mà các bạn thấy là quảng cáo của sever mình không tắt nó đi được, để ẩn nó bạn chick vào dấu X bên trên góc trái của ảnh nha
Lưu ý nếu bạn thấy Xtscript error: timeout Click vào đây để sửa lỗi
Lưu ý Các bạn ấn play rồi nhớ đợi video load khoảng 30s - 50s nhé, à nhớ Zoom cho vừa màn hình nhé..!
HoT vnchat.net wap kết bạn 4 phương Vào ngay
» » Nhóc ơi yêu anh nhé ( phần cuối )
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
↓↓

Nhóc ơi yêu anh nhé ( phần cuối )


Đăng Admin
Lượt Xem : 4.5 sao trên 1024người dùng 462
Chia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

- Nhìn cái khăn tắm trên người em cũng đủ hiểu - anh nhếch môi cười, giọng trêu chọc.
Nó vội vàng cúi xuống. Đúng là trên người nó bây giờ chỉ có duy nhất chiếc khăn tắm. Nhìn xuống giường, một màu đỏ tươi hiện ra trước mắt nó.
- Anh không làm gì cả. Là em cưỡng ép anh.
Không thể nào. Nó dù say đến mấy cũng không thể làm cái chuyện động trời này được. Trời ơi, đời con gái của mình chỉ đến đây thôi sao. Khuôn mặt nó ủ rũ. Nhìn cái mặt đang quằn quại vì đau khổ của nó, anh ôm bụng cười sặc sụa. Nó liếc xéo anh một cái, rồi vớ cái gối bên cạnh ném thẳng vào mặt anh.
- Cười gì mà cười, thấy em như vậy anh vui lắm hả. Sao lúc ấy anh không ngăn em lại.
- Hahaha, em nghĩ anh nói thật hả. Vết màu đỏ đó là do sáng nay lúc lấy chai rượu vang anh lỡ làm đổ lên, anh định đợi đến lúc em tỉnh dậy sẽ cho người thay ga, ai ngờ lại làm em hiểu lầm.
- Anh nói dối. Thế tại sao quần áo em đâu? - nó khăng khăng.
- Hôm qua về đến khách sạn, em nôn ướt hết cả quần áo, mấy cô tiếp tân mới lấy thay quần áo cho em đấy chứ.
Nghe anh giải thích xong, mặt nó đỏ bừng. Thấy nó vậy, anh thôi không cười nữa. Ném cho nó bộ quần áo mới mua sáng nay anh nói.
- Em thay quần áo đi, xong mình đi chơi - anh cười.
-------------
Chương XII:
- Này, anh đi từ từ thôi, chờ em với - nó vừa nói vừa lo chạy theo Mike.
- Em không đi nhanh hơn được à?
- Anh bắt em xách một đống đồ thế này, làm sao em đi nhanh được. Anh đấy, là con trai mà bắt con gái làm thế này hả? Mà lại toàn là đồ của anh nữa chứ.
- Em phải xách, hôm qua lúc bế em lên phòng, em nặng quá nên anh đau tay, bây giờ em phải chịu trách nhiệm với hậu quả em gây ra - anh vênh mặt lên nói.
- Hứ, đồ độc ác.
Mặc dù bị bắt làm vậy, nhưng nó vẫn cảm thấy có gì đó vui vui nhen nhói trong lòng. Thực sự anh chàng này đã mang lại nhiều cảm giác mới mẻ cho nó. Nhưng tình cảm của nó đối với anh chỉ là thứ tình cảm của một người bạn đối với một người bạn khác giới thôi, hoặc có thể xa hơn nữa là tình cảm của một người em gái dành cho anh trai, chưa bao giờ vượt lên trên tình cảm nam nữ.
Nó chạy theo Mike một cách khó nhọc. Nhìn ngoài đường, xe cộ đang tấp nập đi lại. Bỗng một bóng hình từ lòng đường bên kia lướt qua mắt nó. Có phải đó là hắn? là Khánh phải không. Chỉ kịp nghĩ như vậy nó chạy vội sang đường, đuổi theo cái bóng đó, vứt đống đồ lại cho Mike. Nó chạy mãi, nó gọi tên hắn, nhưng hắn không trả lời. Tại sao mỗi lúc nó cố gắng quên đi bóng hình hắn thì hắn lại xuất hiện, tại sao những lúc nó cần hắn thì hắn đã ở đâu. Bất giác nó đưa tay lên định chạm vào người phía trước....... nhưng........ chỉ là hoang tưởng....... nó đã quá hoang tưởng rồi, nó nhớ hắn, nhớ đến phát điên. Nó ngồi thụp xuống, ôm mặt khóc, mặc kệ những ánh mắt của người qua đường đang nhìn nó. Một cánh tay ôm nó vào lòng, nó ngẩng khuôn mặt nước mắt đầm đìa lên nhìn, là Mike, anh đã chạy theo nó suốt sao. Nó như có một điểm tựa, vội bám lấy cánh tay anh, vùi mặt vào ngực anh khóc nức nở.
Ở một góc của thành phố, đang có một người con trai dõi theo nó. Hắn biết...... nó vẫn còn rất yêu hắn.
...................
Nhật kí...... ngày...... tháng..... năm....
Hôm nay em mơ thấy anh. Mà không, không phải mơ, em đã nhìn thấy anh, nhưng chỉ là trong ảo giác anh ạ. Liệu ảo giác em tự mình đặt ra có thành hiện thực không anh. Em đang trốn chạy, đúng vậy, em chỉ có thể trốn tránh hiện thực thôi. Để không phải nhìn thấy anh hạnh phúc bên một người con gái khác mà không phải là em, chỉ còn cách trốn chạy thôi anh ạ. Em hèn lắm đúng không anh, có lẽ em sẽ chỉ mãi sống trong những hoang tưởng mà không có anh...... Xin lỗi anh..... nhưng em đã quá mệt mỏi rồi......
Kết thúc những dòng nhật kí, một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt nó tạo thành một vết loang lổ trên trang nhật kí....... Nó với tay kéo ngăn tủ...... Một viên thuốc ngủ rơi ra....... Và có lẽ chỉ khi tìm đến cái chết..... nó mới được thanh thản.....
Chương XIII:
Cánh cửa phòng nó bỗng bật mở. Hắn chạy đến bế nó chạy đến bệnh viện. Giờ này taxi cũng không còn, hắn vội vã tìm trạm cấp cứu gần nhất.
- Đừng ngủ An Anh, anh xin em, đừng nhắm mắt, đợi anh một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi.
Hắn bế nó chạy đến trạm cấp cứu.
Hắn đứng ngoài, trong lòng nóng như có lửa đốt. Hắn đi đi lại lại không yên, thực sự bây giờ hắn đang rất lo lắng. Bỗng điện thoại hắn đổ chuông. Là Mike gọi. Dương là chị họ hắn nên hắn cũng thân với Mike, tiếp xúc nhiều với Mike hắn thấy Mike cũng yêu Dương. Hắn cũng biết mục đích Mike sang đây là để bảo vệ nó theo "mệnh lệnh" của Dương. Hắn vội bắt máy.
- Không ổn rồi, anh qua chỗ An Anh, thấy trên bàn nó có quyển nhật kí. Đoạn cuối nó viết sẽ tự tử, anh thấy lọ thuốc ngủ rơi ra từ ngăn kéo nhưng không thấy nó đâu cả.
- Em vừa đưa cô ấy đến bệnh viện, anh đến đây đi, ở đây là......
- Ok anh đến ngay.
Vì bệnh viện này gần khách sạn nó ở nên chỉ 5 phút sau đã thấy có sự có mặt của Mike.
- Sao rồi?
- Đang ở trong đó - hắn nói, hất mặt về phía phòng cấp cứu.
Mike ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh ngửa người ra đằng sau thở dốc.
- Mong là con bé sẽ không làm sao.
Dừng lại một lúc, Mike như nhớ ra điều gì đó, liền nói:
- Anh có cầm theo quyển nhật kí của nó. Trong nhật kí nó toàn viết về em - nói rồi Mike đưa quyển nhật kí của nó cho hắn.
Hắn đưa tay ra đón lấy quyển nhật kí từ tay Mike. Mike có thể cảm nhận rõ rằng tay hắn còn run run.
Đúng lúc hắn cầm quyển nhật kí định mở ra thì phòng cấp cứu bỗng bật mở. Hắn chạy đến bên chiếc giường đặt nó, hỏi:
- Cô ấy có sao không? (tất nhiên đoạn này nói bằng Tiếng Anh nhá, vì Hà ngu Tiếng Anh nên dịch luôn sang Tiếng Việt cho nó nhanh ^^).
- Vì đưa đến quá muộn nên..... - bác sĩ lắc đầu.
Hắn quay ra, mặt nó được bao phủ bằng một lớp khăn trắng. Chân hắn quỵ xuống, hắn không còn đứng vững được nữa. Quyển nhật kí lặng lẽ rơi xuống, cũng như chủ nhân của nó đã chết.
Nó được một cô ý tá đưa đến đặt trước cửa nhà xác. Vì có việc phải chạy đi nên chưa kịp đưa nó vào nhà xác, chỉ đặt ở ngoài cửa phòng, tí nữa sẽ có người đưa nó vào.
++++++
Trở về khách sạn của nó, hắn thu dọn đồ đạc của nó lại. Căn phòng này tràn ngập mùi hương nó, khiến nỗi nhớ trong hắn càng thêm dâng cao. Hắn lật từng trang nhật kí, nó bắt đầu viết nhật kí vào cái ngày gặp lại Mạnh. Nhưng việc nhắc đến Mạnh là không nhiều..... mà chủ yếu là cuộc chạm trán giữa nó và hắn =.=". Hắn lật trang tiếp theo, nó viết về cái hôm say rượu. Dương như, chỉ có quyển nhật kí này mới biết hết mọi suy nghĩ của nó. Bất giác, hắn cảm thấy ghen tị với quyển nhật kí. Hắn ngẩng lên quan sát căn phòng. Mọi ngóc ngách của căn phòng này hắn đều nhìn thấy bóng dáng của nó....
.....Có lẽ ông trời đã sai lầm khi đặt em bên cạnh anh......
.....Có lẽ cả hai chúng ta đều nên chấm dứt ở đây.....
.....Vì có lẽ..... hai chúng ta đã sai lầm khi chọn nhau....
.....Vì có lẽ..... hai chúng ta đã quá mệt mỏi.....
Chương XIV:
-------- 2 năm sau ---------
- Này, mày định cưới con nhỏ Linh gì gì đó thật hả? - Dương hỏi trong khi đang rót rượu mời khách.
- Ô hay, đến giờ này mà chị vẫn còn hỏi chuyện đấy à. Hôm nay là ngày cưới của em, chị phải vui lên chứ - hắn nói đưa tay kéo miệng Dương lên.
Dương khó chịu đập vào tay hắn.
- Chị đấy, mau mau mà có em bé đi, còn có cháu cho em bế nữa chứ - hắn nháy mắt với Dương.
- Không phải nhắc đểu chị - Dương quay qua lè lưỡi với hắn.
Khách đã đến đông đủ, hắn và Linh cùng khoác tay nhau bước vào lễ đường. Chợt trong giây phút này, hắn bỗng nhớ đến nó.
......Giờ này ở trên thiên đường em có nhìn thấy anh không.....
......Anh sẽ sống hạnh phúc..... hãy tha lỗi cho anh..... vì đã quá ích kỉ.... vì đã giữ hạnh phúc cho riêng mình.....
......Anh ích kỉ..... vì vậy hãy quên anh đi..... và tìm một hạnh phúc mới trên đó nhé.....
- Nếu không ai phản đối thì lễ cưới xin được bắt đầu - chủ hôn dõng dạc nói.
(Kính gửi: Boys Over Flowers cho ta xin phép fake một chút nhé ^^, ta xin phép hẳn hoi rồi nhá, ko được ném đá ta đâu á ^^).
Ở phía cuối căn phòng, đang có một bóng hình cô gái. Là nó, nó đã trở về.
- Tôi xin hỏi lại lần nữa. Nếu không ai phản đối, hôn lễ xin chính thức bắt đầu.
Một lúc lâu sau, không thấy ai lên tiếng phản đối. Chủ hôn mới bắt đầu.
- Vậy tôi xin chính thức bắt đầu.
- KHOAN ĐÃ - tiếng nói này phát ra từ người con gái đứng trước mặt chủ hôn, Linh - Tôi.... phản đối.
Mọi người đều ngỡ ngàng trước lời nói của Linh. Hắn cũng quay sang nhìn Linh với một niềm vui nhen nhói trong lòng, nhưng vẫn không khỏi bất ngờ. Sau một hồi im lặng, song Dương (gồm Dương bạn Khánh và Dương chị hắn ^^), Hưng, Mike và Mạnh cũng đứng lên phản đối. Vậy là hôn lễ đã thành một cái chợ vỡ. Nó cũng hết sức ngạc nhiên trước thái độ của Linh. Linh đột ngột quay xuống phía dưới, chỉ thẳng tay vào nó và nói.
- An Anh, tôi biết cô chưa chết. Mau ra mặt đi.
Nó có hơi thoáng bất ngờ và bối rối nhưng rồi cái cảm giác đó cũng nhanh chóng tiêu tan. Cả lễ đài đang chiếu ánh mắt về phía nó. Nó nhếch môi cười một nụ cười nửa miệng rồi đứng dậy. Nó của bây giờ khác trước rất nhiều, trông nó bây giờ không khác gì một ngôi sao sáng cả. Nó đứng lên, song Dương, Mike, Hưng và Mạnh đều vô cùng ngạc nhiên. Nhưng người bất ngờ nhất là Khánh. Nó tiến gần lên chỗ Linh, giơ tay.
- Tôi..... phản đối - trên môi nó vẫn giữ nguyên nụ cười nửa miệng.....
+++++
Nó ngồi trong quán cà phê. Nhìn nó như một nàng công chúa làm cho mấy anh chàng bàn bên cũng phải ngoái sang nhìn. Nó nguấy nguấy cốc cà phê, mắt nhìn mông lung về một hướng vô định. Chợt một người con trai bất chợt ngồi xuống trước mặt nó, thế là cả mấy tên khác cũng nháo nhác vào xem. Tên con trai kia ăn mặc rất bặm trợn.
- Cô em, đi chơi với bọn anh nhé - tên trước mặt nói.
Nó làm lơ như không nghe thấy gì. Tên kia vẫn kiên nhẫn hỏi.
- Sao thế? Em đang thất tình hả?
Nó vẫn bơ. Tên kia đã mất hết kiên nhẫn, nói to.
- Con chó này, mày không nghe tao nói gì à - vừa nói vừa dơ tay lên định đánh nó.
Bỗng có một cánh tay giữ chặt lấy tay tên kia, bẻ ngược ra đằng sau. Nó ngạc nhiên ngẩng lên nhìn, là Khánh.
- Mày..... cút - Khánh nói như quát vào mặt tên kia.
Tên kia dù không muốn cũng phải đi vì nhìn mặt hắn bây giờ đằng đằng sát khí. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện nó, chỉnh lại quần áo.
- Em vẫn thế, chả bao giờ quan tâm đến chính mình.
- Ai bảo anh thế? - nó cãi lí.
- Thôi không nói với em nữa.
Vậy là cả hai lại chìm vào im lặng. Thực ra không phải là không có gì để nói mà là không biết nói gì trước tiên. Nó và hắn, trong khoảng thời gian 2 năm dài như vậy, có rất nhiều điều muốn nói.
Vậy là hắn là người mở lời trước.
- Sao em..... vẫn còn sống? Anh tưởng...... - chưa kịp nói hết hắn đã bị những ngón tay của nó chặn không cho nói tiếp.
- Đây.... là bí mật của em - nó nháy mắt với hắn.
Hắn bật chợt vươn người lên hôn nó.
- Nhóc ơi! Yêu anh nhé....
++++
..... Ông trời đã không sai lầm khi sắp đặt chúng ta bên nhau anh ạ.....
..... Có lẽ chúng ta..... là người sai lầm..... khi đã hiểu lầm Thượng đế.....
------------ The End -------------
Để xem phim bạn nhớ ckick vào ô mũi tên đầu tiên ở trong khung phim đợn 15 đến 30 giây trên chữ Để .đối với phim không có khung phim bạn chỉ cần ấn vào chữ xem online là được.Sử dụng chức năng thu phóng hoặc xoay ngang màn hình của điện thoại để xem đầy đủ khung phim nha
Cùng chuyên mục
Tags:
Liên Hệ: ad.saovn@gmail.com

Giao diện cho PC
 Load: 0.000104s.
sitemap.html
sitemap.xml
urllist.txt ror.xml
[XÓA QU?NG CÁO]