“nè, bé con, làm gì chạy nhanh vậy hả??”
“ơ…em..xin lỗi ạh…”
“xin lỗi đâu có xong… đi uống nước với bọn anh nhé..”
tôi phải lùi lại để né cái bàn tay to xù xì của người đó, đang muốn chạm vào mặt tôi..
“này, đi chỗ khác chơi đi”
Đu Đu chạy xe đạp tới và hất hàm nói với 2 gã kia, tôi mừng quýnh đi nhanh tới và bấu lấy tay áo Đu Đu.
“có bạn trai cơ à? thằng nhãi mày ăn nói với anh cho cẩn thận nhé”
“tao thích nói sao thì nói, làm gì tao?”
“mày…”
gã có bàn tay xù xì xông tới giơ tay cao, nhưng người kia đã vội cản lại… lôi anh ta đi…
“thôi đi, gây với bọn nhóc làm gì??”
nhờ vậy, sau 2 phút lầm lừ nhìn, họ bỏ đi phew……….hic hic T___T
“cậu đó, ngốc quá chịu ko nổi. lên xe tớ chở về.”
*__* tôi chỉ chần chừ vài giây rồi cũng leo lên yên sau, đằng nào thì cũng ko dám đi lang thang giờ này.. Đu Đu vừa chạy vừa nói đều giọng
“bạn Hương Kim đó vừa xinh, lại hiền và tử tế nữa..”
“uh…”
dù Đu Đu nói đúng nhưng ko hiểu sao tôi ko thích nghe, nên chỉ uh nhẹ rồi im lặng..
“tớ mới gặp 1 bạn nữ như vậy lần đầu nên thấy thích thôi..”
“rồi cậu bỏ mặc tớ…”
“tớ ko nghĩ là cậu lại…”
“lại gì…hic hic”
“lại…để ý như vậy.. sau này, có buồn gì, nói với tớ, hen.”
uhm… nói àh… nói làm sao… chả lẽ nói
“Đu Đu, cậu đừng thích Hương Kim hơn tớ, T___T đừng cho Kim vòng hoa…” sao nói được…
“nhiều khi tớ ko hiểu con gái các cậu nghĩ gì..”
“Đu Đu khờ…”
“này, ai bảo thế?? chỉ là, tớ ko thèm để ý thôi..”
tôi chỉ cười khẽ, ko thèm để ý cơ đấy.. vậy mà cậu ấy quấn quít với Hương Kim, còn đưa khăn cho cô ấy lau..
“mà cậu làm ở đó à?”
“uh…”
“có tốt ko?”
“bình thường… mai mốt đừng tới đây, phức tạp lắm”
“sao phức tạp mà cậu vẫn làm?”
“hỏi nhiều quá >_<”
Đu Đu đấy, hễ hỏi hơn 3 câu là cậu ấy lại nổi cáu, và khi cậu nổi cáu thì tốt nhất là thôi, cái mặt Đu Đu khi bực lên thì hơi xấu xí… và khi đó cũng có nghĩa là cậu ấy ko thích trả lời..
okay…
……………
sáng hôm sau.
mới ngồi xuống bàn học, Long đã đẩy nguyên cái Kim Từ Điển sang cho tôi, trên màn hình đã bấm sẵn chữ Obsession. nghĩa là
“nỗi ám ảnh” !?? tôi quay sang nhìn Long thắc mắc..
“là sao?”
“hiểu cái tin hôm qua chưa??”
“tin hôm qua à?”
để xem… you become an obsession of mine… bạn trở thành nỗi ám ảnh của tôi.. huh??
“tớ là nỗi ám ảnh của cậu à??”
“YEP ^_^”
“sao vậy…? tớ làm gì mà cậu phải ám ảnh, hic hic..”
“làm gì cũng thấy cái bản mặt ngơ ngơ, ngu ngu của Xu Xu hết!^^”
ngu ngu? ngơ ngơ? ack ack.. >_< ăn nói thế à?? bảo tôi ngu áh… tôi quê độ đóng cái từ điển điện tử lại, xóa luôn tin nhắn hôm qua.. mặt người ta như vầy mà bảo ngu.. IQ 127 đấy nhá.. -____-
Hùng vào lớp và má phải bị bầm tím, ack, ko phải
“thành tích” của Lo Lo đấy chứ?? tôi trừng mắt nhìn Long, cậu ấy chỉ ngó lên trời húyt sáo… tủm tỉm cười..
“cậu… đánh Hùng à??”
“ko phải tớ!!”
“xạo đi… ko phải cậu thì ai vào đây..”
“tớ chỉ túm nó… thằng Lãm đánh đấy chứ, hehe”
Chương 52
gì…?? Lãm àh?? tôi nửa tin nửa ngờ nhưng đằng nào, cho dù là Long đánh, thì tôi cũng có làm gì được anh ta đâu.. T_T tuy nhiên… nếu là Lãm thì khó tin quá..
[trạm xe buýt giờ tan học]
tôi cố tình nấn ná đợi khi thấy Lãm ra, mới lên xe, tôi muốn hỏi cậu ấy chuyện đó…
“Xuân đợi tôi à?”
“ơ…sao cậu biết?”
“thường Xuân về lúc 11h, bây giờ đã gần 11h30 rồi”
“ah… uh..”
chúng tôi ngồi ở băng ghế cuối xe, vì khúc trên có 1 nhóm đang cười nói ồn ào..
“có chuyện gì muốn nói phải ko?”
“ah… có phải cậ..u đánh… Hùng?”
“uh”
Lãm gật đầu và đáp nhanh làm tôi hơi sững người, thái độ ko quanh co, cũng ko nói thêm gì, chỉ là thừa nhận 1 điều rõ rệt.
“sao…cậu lại…?”
“Long nói Hùng nó viết bêu xấu Xuân”
“T__T nhưng cậu là người bình tĩnh cơ mà… lẽ ra…”
“chỉ có nắm đấm mới dằn mặt nó và mấy đứa con gái khác thôi.”
…. Lãm vẫn lạnh lùng nói, mặc kệ nỗi lo ngại của tôi, cậu ấy giữ nét mặt bình thản hướng về trước.. hèn gì mà họ thân nhau..cho dù tính cách khác biệt, nhưng cả 2L đều …bạo lực.. +__+
“thế mà tớ nghĩ, những người có đạo như cậu, phải biết kiềm chế..”
“thế à?”
“cậu ko sợ Chúa trách tội sao?”
“chiều qua tôi đã xin tội rồi,^_^”
mắt cậu ấy nheo lại và khóe môi nở 1 nụ cười tinh nghịch, ya.. suy cho cùng thì Lãm vẫn là 1 cậu học trò 17 tuổi như tất cả chúng tôi, cậu ấy vẫn trẻ con, vẫn ham chơi, và quậy phá, chỉ là thường phải cố tỏ ra mình chững chạc hơn 1 chút thôi..
“mà, Xuân làm bạn gái Long thật đi”
“huh?…sao cậu nói vậy?”
“nó… thích Xuân thật đấy. Nó cần và.. yêu Xuân.”
“trời, đừng có nói chữ đó mà, nghe kinh lắm..T__T”
“kinh gì chứ.. yêu là yêu, vậy thôi.”
trong khi tôi đỏ mặt ngượng thì Lãm thản nhiên, nhún vai cười nhạt… và rồi, thở hắt 1 tiếng nhỏ..
“lúc trước tôi nghi ngờ nó chỉ đùa…cho vui, nhưng giờ tôi biết nó thật lòng..”
“tớ hổng nghe chuyện này đâu.”
tôi nói nhanh và ngồi xích ra xa Lãm, sát vào cửa sổ cốt ko phải nghe cậu ấy nói linh tinh về Long, về tình yêu…T___T Lãm vẫn cố nói thêm, ko hiểu sao hôm nay cậu ấy nhiều chuyện quá trời……………
“lảng tránh làm gì, nếu đến thì sẽ đến thôi. cũng như tôi vậy.”
………………
vì ko muốn nghe tiếp chuyện đó, nên tôi cũng ko hỏi cái câu
“cũng như tôi vậy” của Lãm nghĩa là gì.. dù sao thì thời gian sau đó, chúng tôi phải thi học kỳ, ko còn ai đủ tâm trí để nghĩ vẩn vơ nữa..
ngày thi thứ hai, môn Văn học tôi làm bài ko được tốt lắm, nên mặt mày như đưa đám.. cô chủ nhiệm nói nếu kết quả điểm trung bình dưới 7.5 thì tôi sẽ mất học bổng… mà mất học bổng nghĩa là, tôi chỉ còn đường chuyển về Gia Định.. vì ba tôi làm sao có đủ tiền đóng học phí ở cái trường xa xỉ này.
tâm trạng tồi tệ vì bài văn ban sáng, lại thêm nhà có cậu hai ba chị Huyền đến chơi, cứ nói chuyện suốt, thật là ồn ào!! >__<
vì thế tôi ko ăn cơm chiều, lấy xe đạp chị Huyền, ôm theo tập môn Địa lý và Hóa… đi thẳng tới nhà thờ…Thánh An… tìm chỗ yên tịnh, để tập trung ôn bài.. ………
nhà thờ hôm nay đông đúc, có nhiều người đứng bên ngoài, tôi dắt xe đạp vào bãi gửi rồi ôm cặp đi lơ ngơ, có tiếng nhạc vang trong giáo đường..
oh, thì ra là 1 lễ cưới.
quan khách đều đứng dậy 2 bên để cô dâu và chú rể bước từ ngoài vào lên đến chỗ có vị linh mục, đang cầm quyển sách chờ sẵn..
y như trong phim áh.^_^ nhìn thích thật… chú rể trao chiếc nhẫn cưới cho cô dâu xong thì, dàn đồng ca khoảng hơn 10 người.. phía sau vị cha xứ cất vang bài hát chúc mừng..
tôi chợt nhận ra người cao cao gầy gầy, quen thuộc cậu ấy mặc đồng phục màu trắng dài phủ qua gối,có đai đỏ ở giữa… nhìn tôi vẻ bất ngờ…
rồi Lãm chỉ tay bảo tôi đi vòng ngã bên hông Giáo đường, cậu ấy cũng rời khỏi đó ít phút sau khi lễ kết thúc..
……….
“Xuân đến tìm tôi hử?”
“ko, tớ định vào tìm chỗ học bài… nhà tớ có khách ồn lắm”
“ah, ra thế. phía sau vắng rất dễ học..theo tôi nào”
Lãm kéo tôi theo cậu ấy vào chỗ khu vườn hôm trước, nó vẫn yên bình trong lành như lần đầu tiên tôi ghé chơi.. dù ngoài kia họ đang hò reo chúc tụng đôi phu thê mới.
“đám cưới vui hen”
“uh, thỉnh thoảng lại có nhìêu đôi đến làm lễ..”
“sau này tớ có lấy chồng, tớ sẽ cưới ở nhà thờ!^_^”
trong 1 phút mơ mộng, tôi nghĩ tới bản thân mình, đang xúm xính trong chiếc váy cô dâu… bước vào thánh đường.. chà, đẹp như công chúa vậy…hihi..
“khi đó tôi ko hát đồng ca như ban nãy được..”
“ủa, sao vậy??”
“tôi ở chỗ khác…”
“chỗ nào??”
“Xuân thử nhắm mắt và tưởng tượng lễ cưới của mình, xem tôi đứng ở đâu?”
tôi làm theo lời Lãm, nhắm kín mắt và bắt đầu chìm vào 1 giấc mơ cô dâu ở nhà thờ… T___T có ba mẹ, có ông nội, có cả chị Huyền nữa.. Hương Kim và Đu Đu nắm tay nhau(>_>)nhìn tôi mỉm cười, hic hic. Long bê trên tay cái gối có 2 cặp nhẫn cười toe tóet và bên cạnh cậu ấy, là… Lãm… ở vị trí… chú rể!
Chương 53
O__o cậu ấy đang cười và bắt đầu cầm chiếc nhẫn lên..
“sao rồi, thấy tôi ở đâu ko??”
bị Lãm gọi giật, tôi mở mắt và lúng túng, miệng lắp bắp ko nói được thành tiếng…
“thấy rồi hả? ở vị trí linh mục đọc câu hỏi
“con có đồng ý lấy… Long làm chồng ko?” chứ gì.”
“hả? gì chứ?”
“uh, nếu Xuân cưới ở nhà thờ, tôi sẽ đọc lời chúc cho 2 người… khi đó gọi tôi là cha Paul đấy, haha!”
dù cười to nhưng Lãm có vẻ gì đó chua chát lắm, tôi thấy ánh mắt cậu ấy như hướng về xa xăm.. làm linh mục àh… phải rồi, trước đây, Lãm có nói, là từ khi gặp tôi, cậu ấy lại muốn làm cha xứ..T___T
nhưng tôi đâu có thấy cậu ấy là ông cha đâu, mà là, chú rể cơ đấy.. chẳng hiểu tưởng tượng kiểu gì nữa… có lẽ do ảnh hưởng ban nãy thấy Lãm ở giáo đường nên vậy thôi.
mà, tôi tự hỏi, sao tôi ko nghĩ sẽ cưới Đu Đu nữa, như mọi lần từ trước tới nay?
“nghĩ gì mà suy tư vậy?”
“ah… ko…”
“Xuân cứ ngồi học ở đây, tôi đi thay bộ đồ… rồi ra học với Xuân nhé.”
“ok..”
thế nhưng suốt từ sau đó, tôi chả học hành vô được gì, dù xung quanh vẫn yên lặng và dễ chịu… đầu óc tôi cứ xoay vòng vòng, Lãm, Long, Đu Đu sao lại thế chứ.. +___+ nhức đầu quá đi.
…………………….
có lẽ do ko học được vào đầu, bài thi môn Địa lý của tôi thật tệ hại, còn tệ hơi bài Văn hôm qua… T____T giờ nghỉ giữa 2 môn thi, tôi chẳng đi đâu như đám bạn, mà ngồi cố nhồi nhét mấy cái công thức Hóa..
“làm được ko, Xu Xu?”
“ko.. hic..”
“úm ba la xì bùa!!”
Long múa tay múa chân như ông thầy pháp, rồi thổi phù phù vô mặt tôi *___*
“cậu làm gì vậy??”
“đuổi tà đi. mặt Xuân hôm qua tới giờ đen thui hà”
“đen?? đen chỗ nào?”
tôi đưa tay sờ mặt và chạy ra cửa sổ lớp để xem qua lớp kính, đúng là đen thiệt… chắc ngồi nắng ngòai vừơn hôm qua..
“khờ quá cô nương, đen là nghĩa tối tăm đó!”
“huh? tối tăm là sao?”
Long lại làm cái hành động hôm nọ, banh 2 khóe môi của tôi ra.
“cười đi, cho sáng sủa lên. chù ụ hoài xui lắm.”
ah, thì ra…
“đen” là vì mặt tôi cứ bí xị, vậy mà tôi tưởng đen của nghĩa đen chứ… T__T nhưng cười sao được mà cười…
“tớ mà ko làm bài Hóa tốt là tớ bị đuổi khỏi đây àh”
“ko cần lo, tôi muốn Xu Xu ở đây thì chẳng ai đuổi đi được.”
“thôi, tớ chẳng thích thế. cậy quen biết để ở lại thì .. xấu hổ lắm”
“ủa, thế hả? vậy sao đây?”
căng thẳng từ chỗ tôi bắt đầu chạy sang Long, cậu ấy nhăn nhó bóp trán, rồi nắm chặt 2 vai tôi.. giọng thúc giục và động viên.....