watch sexy videos at nza-vids!
Đọc truyện teen, tiểu thuyết, truyện tình yêu, truyện teen full, đọc truyện cập nhật mới,
Wap giải trí - Đọc truyện

wap xem phim miễn phí
Thông báo mới
Lưu ý Cái quảng cáo các bạn thấy nó trôi trên màn hình mà các bạn thấy là quảng cáo của sever mình không tắt nó đi được, để ẩn nó bạn chick vào dấu X bên trên góc trái của ảnh nha
Lưu ý nếu bạn thấy Xtscript error: timeout Click vào đây để sửa lỗi
Lưu ý Các bạn ấn play rồi nhớ đợi video load khoảng 30s - 50s nhé, à nhớ Zoom cho vừa màn hình nhé..!
HoT vnchat.net wap kết bạn 4 phương Vào ngay
» » Ôsin nổi loạn - mục 6
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
↓↓

Ôsin nổi loạn - mục 6


Đăng Admin
Lượt Xem : 4.5 sao trên 1024người dùng 2108
Chia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

- Kệ làm bừa đi.- Tú Anh nói.- Thôi thằng Kỳ lên nhận đồ đi chúng nó lấy hết rồi kìa.
- Lại là tao.
- Mày có tiếng nói mà. Đi đi.
T ú Anh chớp chớp mắt rồi đẩy người Tử Kỳ đi.
- Cô…-Tử Kỳ nhoẻn miệng cười đầy vẻ quyến rũ.
Cô phụ trách nổi tiếng là người quy tắc, cô nghiêm mặt nói:
- Tôi nhớ em không đăng kí đi cùng trường đúng không.
- Có đăng kí, nhưng mà em chỉ đi riêng xe thôi.
- Thật không?
- Thật ạ. Không tin cô cứ hỏi thầy hiệu phó.
- Tôi sẽ hỏi.
Bà phụ trách già khó tính nhìn Tử Kỳ săm soi, cô chọn trong túi ra 1 số thực phẩm toàn thứ vớ vẩn toàn rau củ quả đưa cho Tử Kỳ, thấy vậy cậu liền nói vu vơ (đầy ẩn ý) :
- Cô ơi anh Thiện đã được thăng chức chưa ạ.
Cô phụ trách vừa nghe vậy liền đẩy cặp kính xệ lên mắt, nhìn Tử Kỳ. Suýt thì bà quên đi chuyện đấy, con của bà làm trong công ti của nhà Tử Kỳ bây giờ mà đắc tội với nó thỳ thế nào con mình cũng bị đì . Bà thay đổi sắc mặt 90 độ, từ hằm hằm xang tươi cười. Dù gì cũng còn lại 1 ít thực phẩm nữa với lại tốp này cũng là tốp cuối nên bà đành giao cả túi đồ cho Tử Kỳ, nói:
- Em cứ cầm về nhóm mà làm, cần gì thì nói cô giúp cho.
Xời..nghe ngọt thế. Tử Kỳ cười gật đầu rồi ôm cả đống đồ về chỗ. Tử Kỳ- Trịnh Kim- Tú Anh do không cùng đi với lớp nào nên ba người được thành 1 nhóm tham dự cuộc thi một với tư cách đặc biệt. 3 người đều là con trai nên được miễn phần cắm hoa, có kho đối với họ nấu được thành công 4 món cũng là cả một vấn đề rồi ấy chứ. Tử Kỳ nhanh tay tìm trong túi đồ ra món anh có thể chế biến được Tú Anh cũng vậy riêng Trịnh Kim vẫn đứng lơ ngơ không biết làm gì, Tử Kỳ tay cầm bó rau mắt ngước lên nhìn cậu, nói:
- Mày đứng đấy làm gì nữa, chọn đồ mà làm đi.
- Làm gì- Trịnh Kim ngơ ngác hỏi lại.
Tử Kỳ lấy ra quả trứng dơ lên, nói:
- Làm được cái này không?
Chắc là được. Trịnh Kim nhận lấy vài quả trứng từ tay Tử Kỳ, Tú Anh không biết mình nên làm gì, thấy có hộp mỳ anh nhanh tay chộp lấy luôn, miệng cười toe toét:
- Cái này rất hợp trình độ của em.
3 cậu. mỗi người làm một món, còn thiếu một món nữa, sau 3phút bàn bạc họ đã đưa ra kế sách chung tay góp sức làm món thập cẩm tự chế.
25p sau, mọi người trong các nhóm khác có vẻ rất chuyên nghiệp, họ làm nhanh thoăn thoắt, ba người đại diện mỗi người một việc. Người thì nấu, người thỳ cắm hoa người thỳ trang trí . Kim Anh được đề cử là một trong ba người đại diện nhóm, cô phụ trách việc chế biến, cái gì chứ làm việc này thì dễ ợt đối với cô, 40p cho 4 món cũng hơi khó nhưng đối với Kim Anh cũng bình thường thôi.
Tiếng hò reo cổ vũ ầm ĩ rộn vang cả khung trời trong xanh. Bên nhóm Trịnh Kim chỉ có ba người thế mà vẫn có tiếg reo rú cổ vũ cuồng nhiệt mới lạ chứ, hầu như tất cả đều là phan cuồng của các anh.
Sau một hồi lụi cụi. 3 cậu cũng đã hoàn thành xong 3 tác phẩm ” trứng rán – mỳ xào (thật ra là cạn nước đi rồi cho gia vị vào)- rau luộc “. Còn một món nữa, họ nhanh tay chuẩn bị một số các nguyên liệu cần dùng rồi bắt tay vào làm món “độc-lạ” này. Trải qua những giờ phút toát mồ hôi vì phải vắt óc ra suy nghĩ xem làm như nào cuối cùng các cậu cũng dần hoàn thiện.
Tử Kỳ đang làm bỗng đăm chiêu nhìn món xào thập cẩm rồi chắt lưỡi:
- Có cần cho thêm dấm không nhờ?- Tự hỏi, cậu tự trả lời – Chắc là có.
Tử Kỳ cầm luôn chai dấm dốc thẳng vào chảo không cần nghĩ ngợi nhiều, Trịnh Kim thấy có vẻ hơi quá đà, cậu ngăn lại:
- Thôi được rồi đấy.
Tử Kỳ ngừng tay tạm hài lòng thì lại đến lượt Trịnh Kim cậu nhìn chằm chằm món ăn, nhíu mày nói:
- Hình như thiếu ngọt.
Đúng ra Trịnh Kim cũng trả phải thích ăn ngọt gì đâu chế độ ăn của cậu là nhạt và thanh đạm, tại thấy Tử Kỳ cho nhiều dấm quá nên cậu cần phải cho ngọt thêm, Trịnh Kim với tay múc 3 thìa càphê bột ngọt kèm theo 2 thìa súp đường. Tạm ổn. Trịnh Kim nói:
- Chắc là được rồi đấy. Đảo đều lên là xong.
- Ừ tắt ga đi.- Tử Kỳ gật đầu đồng tình.
Vừa định đưa tay tắt bếp, Tú Anh đã hét lên:
- Khoan..
Trịnh Kim giật mình thụt tay lại, Tử Kỳ hỏi:
- Gì vậy?
Tú Anh gãi gãi cằm suy nghĩ rồi búng tay cái chóc, phán:
- Thiếu cay.
Tú Anh lôi tỏi, ớt trong mớ đồ tạp phế lù ra cho lên thớt băm thật điệu nghệ như dân làng nghề trước ánh mắt ngỡ ngàng của 2 người bạn và các fan.
Băm nhuyễn rồi cậu đổ vào chảo, rắc thêm một đống hạt tiêu đảo đều lên rồi tắt bếp, cậu hài lòng phủi 2 tay vào nhau:
- Xong.
Anh quay lại nhìn hai người kia với mắt chữ O mồm chữ A, Tú Anh nheo mắt:
- Nhìn gì vậy?
Tử Kỳ đóng “tàu” lại, nhìn Tú Anh bằng một con mắt khác, anh hếch hếch lông mày :
- Biết nghề mà dấu anh em à. Làm nãy giờ bọn tao cật lực làm.
Tú Anh lắc đầu, đáp:
- Tao có biết nấu đâu.
- Lại chém rồi. Thế sao mày làm nhìn như “thợ” vậy.
- À… tại mỗi lần xang nhà nhỏ Kim Anh ăn nó đều bắt tao băm tỏi pha nước chấm nên quen vậy.- Tú Anh thật thà nói.
Đồng thời cả Trịnh Kim lẫn Tử Kỳ trề môi:
- Tưởng như nào.
Nói xong 3 người mỗi người 1 chân bê đồ ra trình bày.
Tất cả 8 nhóm cũng đã hoàn thành xong. Tú Anh thấy nhõm nào cũng làm đẹp, có vẻ cũng ngon, anh nói nhỏ vào tai Tử Kỳ:
- Em nghi đợt này “out” lắm anh ạ
- Cái này thì tao biết trước khi làm rồi.
Quay xang Trịnh Kim, Tú Anh lại nói nhỏ:
- Anh dùng “mĩ nam kế” đi thế nào cũng win cho mà xem.
Trịnh Kim ngây thơ nói:
- Làm như nào
- Vạch áo ra khoe 6 múi mắt nhìn xa xăm, dáng vẻ khêu gợi…
- Tả được đấy, làm luôn đi.
Hoá ra Trịnh Kim lừa mình diễn tả, Tú Anh lườm cậu, không nói gì nữa quay lên theo dõi phần đánh giá.
1 nhóm cử 1 đại diện lên giới thiệu tên món ăn. Đi vòng một lượt thử xong món của 8 đội. Cuối cùng bà dừng lại tại nhóm đặc biệt. Mọi người ai cũng hồi hộp đổ dồn ánh mắt vào nghe lời nhận xét của bà dành cho đội các anh đẹp zai.
Bà gật gù cố tỏ vẻ hài lòng với phần dự thi rất đơn giản và mộc mạc này lại còn gần gũi với đời sống nữa chứ. Bà chợt dừng mắt tại món “tự chế” nhíu mày không biết món này có tên gì mà trông cũng có vẻ ấp dẫn đấy chứ, thơm mùi tiêu đẹp mắt với các con tôm lột màu sắc xanh đỏ tím vàng có cả lẫn lộn với nhau. Cũng kô tệ.
Bà chỉ tay vào món ăn hỏi Tử Kỳ-là người đại diện nhóm:
- Em cho tôi biết món ăn này có tên là gì mà sao trông lạ quá.
Tử Kỳ mất vài giây mới nghĩ được tên món ăn này, nó chỉ mới khai sinh cách đây 15p thôi làm gì đã có tên cơ chứ. Tú Anh đứng ngoài cười cười, nói nhỏ với Trịnh Kim:
- Thế nào thằng này cũng bịa tên kinh khủng cho mà xem.
Y rằng, Tú Anh vừa dứt câu. Trên kia Tử Kỳ đã cười tự tin trả lời:
- Đây là món “Phượng hoàng lửa” ạ.
Tú Anh, Trịnh Kim bật cười thành tiếng, Tú Anh ngặt nghẽo cười vịn vai Trịnh Kim ” Cái gì chứ… haha.. Phượng Hoàng lửa :-j…”
Tử Kỳ thầm nghĩ chắc cái tên này cũng gây ấn tượng mạnh nên anh nói bừa. Cô phụ trách gật gù:
- Có vẻ được đấy. Các em có thể cho biết món này các em được học từ đâu không.
- Từ mẹ của bạn Tú Anh ạ.
Mọi ánh mắt đổ xuống nhìn vào Tú Anh. Cậu trợn tròn mắt nhìn Tử Kỳ “Tự nhiên lôi mình vào. thằng ranh này.”
Tú Anh miễn cưỡng nhe răng cừời nhìn mọi người. Cô phụ trách khen:
- Các em làm rất tốt, dù có ít người lại toàn là con trai mà vẫn hoàn thiện được phần thi cũng giỏi đấy.
Tử Kỳ mỉm cười không nói gì, mọi tiếng ồn ào vang lên:
- Ước gì mình được thử các món anh ấy làm.
- chẹp… đã đẹp trai lại còn đảm đang nữa chứ..
- Đúng mẫu người lý tưởng của em rồi…
Kim Anh khẽ trề môi xì một tiếng dài thượt ” Có gì đâu, ba mình cũng đẹp trai với nấu ăn giỏi mà, có gì đáng khen rầm rộ thế chứ, chưa biết mùi vị ra sao mà..”
Còn có vài tiếng hét lên:
- Cô ơi khỏi chấm đi, cho họ giải nhất đi ạ.
- Đúng rồi…
- Phải đấy..
Tiếng hét ấy phát ra ngay từ người đúng bên cạnh Kim Anh chứ không đâu xa. Chính Hữu Thiện và một số đồng bọn mê trai khác. Kim Anh quay phắt xang nhìn họ trân trối. Không còn gì để nói, bọn này bệnh nặng lắm rồi.
Cô phụ trách ra hiệu cho mọi người yên lặng:
- Để đảm bảo tính công bằng tôi sẽ thử.
Cô từ từ cầm đũa gắp miếng khoai tây đưa lên cho vào miệng. Cả lũ nín thở theo từng động tác quay chậm của bà..Rột…

Cô từ từ cầm đũa gắp miếng khoai tây đưa lên cho vào miệng. Cả lũ nín thở theo từng động tác quay chậm của bà..Rột…
Vừa nhai được một miếng, sắc mặt của bà đã chuyển biến, theo Tử Kỳ quan sát hình như nó thuộc chiều hướng xấu, anh vội nắm lấy tay cô, đứng dịch lại gần, nói nhỏ trong cổ họng đủ cho mỗi mình bà nghe thấy:
- Em sẽ nói ba quan tâm đến anh Thiện hơn.
Chỉ cần nghe có vậy, nét mặt bà giãn ra dần, cố gắng nhai một cách ngon lành, vừa ăn bà vừa cười tươi, miệng nhóp nhép nói:
- Ngon, ngon lắm.. ực,,
Cố gắng đóng tròn vai, bà còn nhắm mắt nhắm mũi gắp thêm vài miếng nữa cho vào miệng như thật. Ai cũng nhìn bà mà phát thèm:
- Ngon vậy sao?
- Mình muốn thử quá..
Kim Anh cũng ngạc nhiên không kém. Chẳng nhẽ họ giỏi vậy cơ à. Nhìn mặt thế kia ai nghĩ họ biết nấu nướng. Khó tin thật.
Cô dừng tay kô ăn nữa, cảm giác lạ, nao nao dâng lên trong lồng ngực của bà, bụng lại âm ỉ nhói nhói. Không chịu được nữa, bà vòng hờ tay ôm bụng gương mặt lấm tấm vài giọt mồ hôi, nói:
- Xin lỗi các em, cô, cô cần giải quyết 1 chút..sẽ quay lại..
Dứt câu bà chạy ngay về phía có Wiliam Cừơng. Mọi người nhốn nháo nhìn theo bà :
- Ơ, cô sao vậy??
- ???
Tú Anh nhìn theo dáng nục nịch chạy của cô phụ trách, anh che miệng cười tránh mọi người nhìn thấy. 5p sau bà quay lại, vừa định cất lời thì lại nhăn nhó ôm bụng quay về hướng WC. Cứ thế lập lại 2,3 lần.
Lúc sau bà trở lại với vẻ mặt bơ phờ xơ xác, lần này là lần trụ được lâu nhất từ nãy đến giờ. Kim Anh chẹp miệng nói:
- Cô bị ngộ độc thực phẩm rồi,
Cả lũ nhao nhao:
- Ai có bétbezin( thuốc đau bụng) k đưa cô uống đi kìa.
- Em có.
1 người dơ tay rồi chạy về lều mình lấy thuốc quay lại đưa cho cô phụ trách. Thư thả 1 lúc bà cảm thấy đỡ hơn 1 chút.
Kim Anh lại lên tiến, chỉ tay vào Tử Kỳ nói:
- Chắc cô ăn món của nhóm này nên đau bụng.
- Này, ý gì vậy- Trịnh Kim khoanh tay nhìn xang Kim Anh nhíu mày.
- Không đúng à.- Kim Anh vẫn khăng khăng quả quyết.
Hữu Thiện từ đám đông xông lên, giải nguy cho Trịnh Kim:
- Chắc cô thử đồ nhiều quá nên vậy thôi chứ không phải do riêng món của nhóm tiểu Kim đâu.
3 anh nhìn Hữu Thiện bằng con mắt cảm động, bây giờ họ mới nhận ra cô đáng yêu thật.
Tú Anh gật gật đầu:
- Đúng rồi đấy.
Kim Anh trề môi:
- Thôi được, tớ sẽ thử xem ngon cỡ nào.
Kim Anh vừa chạm đũa vào miếng khoai tây, Tử Kỳ bỗng ngăn lại:
- Từ…
- Kệ cho nó ăn, dù gì cô cũng khen rồi cơ mà. Sợ gì.
Trịnh Kim ngây thơ đến nỗi không phát hiện ra bí mật giữa cô với Tử Kỳ, anh cứ nghĩ những lời khen đó là thật. Tử Kỳ không biết nói gì hơn, làm sao bây giờ anh có thể giải thích ngay cho Trịnh Kim để ngăn việc này xảy ra bây giờ.
Ực……c.c.. P..hụ..t…
Trịnh Kim đang vênh mặt tự tin nhìn Kim Anh kô ngờ lại được hưởng luôn miếng khoai tây “bay” giữa mặt
- Ồ”””’….
Cả lũ trố mắt nhìn theo diễn biến câu chuyện. Trịnh Kim nhắm mắt những ngón tay thon dài đưa lên vuốt mặt, lấy hết sức bình tĩnh có thể, mở mắt nhìn Kim Anh gằn từng chữ:...
Để xem phim bạn nhớ ckick vào ô mũi tên đầu tiên ở trong khung phim đợn 15 đến 30 giây trên chữ Để .đối với phim không có khung phim bạn chỉ cần ấn vào chữ xem online là được.Sử dụng chức năng thu phóng hoặc xoay ngang màn hình của điện thoại để xem đầy đủ khung phim nha
Cùng chuyên mục
Tags:
Liên Hệ: ad.saovn@gmail.com

Giao diện cho PC
 Load: 0.000077s.
sitemap.html
sitemap.xml
urllist.txt ror.xml
[XÓA QU?NG CÁO]